Bài thứ hai trong chuỗi bài về những nền tảng vô hình của một quốc gia hưng thịnh phân tích vai trò của niềm tin xã hội. Đây là loại tài sản khó đo lường nhưng ảnh hưởng đến gần như mọi khía cạnh của đời sống kinh tế và xã hội.
Khi nói đến tài sản của một quốc gia, người ta thường nghĩ đến tài nguyên thiên nhiên, vốn đầu tư, công nghệ hay nguồn nhân lực. Nhưng có một loại tài sản vô hình ít được nhìn thấy hơn mà lại ảnh hưởng đến gần như mọi khía cạnh của đời sống kinh tế và xã hội: niềm tin xã hội – niềm tin mà con người dành cho nhau, cho các tổ chức, cộng đồng và các thiết chế công.
Nghiên cứu của OECD xem niềm tin là thành phần quan trọng của vốn xã hội, có khả năng thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, cải thiện chất lượng quản trị và nâng cao chất lượng cuộc sống. Không phải ngẫu nhiên mà các quốc gia Bắc Âu như Phần Lan, Đan Mạch, Na Uy hay Thụy Điển liên tục dẫn đầu các bảng xếp hạng hạnh phúc toàn cầu: thành công của họ không chỉ đến từ thu nhập cao mà còn từ mức độ tin tưởng rất lớn giữa người dân với nhau và với các tổ chức công. Nhà khoa học chính trị Francis Fukuyama cũng từng nhận định niềm tin quyết định khả năng hợp tác quy mô lớn của một quốc gia.
Ngược lại, sự thiếu vắng niềm tin tạo ra những chi phí ẩn: doanh nghiệp phải dành nhiều nguồn lực hơn cho kiểm soát và giám sát, chính sách tốt khó được thực thi hiệu quả, xã hội dễ rơi vào nghi ngờ và xung đột. Từ góc nhìn kinh tế, niềm tin còn là chất xúc tác cho đổi mới sáng tạo, bởi các cộng đồng khởi nghiệp thành công đều được xây dựng trên nền tảng chia sẻ tri thức và hỗ trợ lẫn nhau trước khi nghĩ đến cạnh tranh.
Bài viết kết luận rằng niềm tin không đến từ khẩu hiệu mà được bồi đắp từ hàng triệu hành động nhỏ mỗi ngày – một người bán hàng trung thực, một doanh nghiệp giữ cam kết, một công chức tận tâm. Trong một thế giới ngày càng phức tạp, niềm tin có thể chính là lợi thế cạnh tranh quan trọng nhất của một quốc gia trong thế kỷ 21. Theo LIF Vietnam Chapter
Bài viết được biên soạn lại bởi LIFVietnam. Nguồn tham khảo: LIF Vietnam Chapter
