Nhiều phụ phẩm nông nghiệp từng bị xem là rác nay đang được nhìn nhận như nguồn tài nguyên có giá trị. Khi kinh tế tuần hoàn đi vào các nghị quyết và quyết định của Nhà nước, đây trở thành một hướng phát triển mới cho nông nghiệp Việt Nam.
Sau mỗi mùa thu hoạch, bên cạnh phần nông sản chính, người nông dân thường để lại một lượng lớn phụ phẩm như vỏ, xơ, bã, rơm rạ, cuống hay lõi. Trước đây nhiều thứ trong số đó bị coi là rác và bị đốt bỏ, nhưng thực tế chúng chưa được khai thác chỉ vì thiếu công nghệ, dữ liệu, thị trường và chính sách phù hợp.
Một hạt mít có thể trở thành nguyên liệu thực phẩm, vỏ trái cây có thể thành chất xơ, bã nông sản có thể chuyển hóa thành phân hữu cơ, enzyme, thức ăn chăn nuôi hay vật liệu sinh học. Cách tiếp cận tuần hoàn giúp doanh nghiệp đặt lại câu hỏi: trong phần đang bỏ đi còn bao nhiêu giá trị chưa được đánh thức.
Tinh thần của các nghị quyết và chính sách gần đây, trong đó có Nghị quyết 57, Nghị quyết 68, Nghị quyết 198 và Quyết định 222 về kế hoạch hành động quốc gia thực hiện kinh tế tuần hoàn, đều nhấn mạnh khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và mô hình tăng trưởng xanh, tuần hoàn. Nhờ vậy, phụ phẩm nông nghiệp không còn là chuyện riêng của người nông dân mà đã trở thành câu chuyện chính sách quốc gia.
Bài toán lớn của nông nghiệp Việt Nam hôm nay không chỉ là bán được nhiều nông sản hơn, mà là tạo ra nhiều giá trị hơn từ cùng một nguồn tài nguyên. Khi có tư duy tuần hoàn, công nghệ phù hợp, dữ liệu đo lường và chính sách hỗ trợ đúng lúc, nông nghiệp Việt Nam có thể bước vào một thế hệ tăng trưởng mới, xanh hơn, sâu hơn và cạnh tranh hơn.
Theo LIF Vietnam Chapter
Bài viết được biên soạn lại bởi LIFVietnam. Nguồn tham khảo: LIF Vietnam Chapter
