Hàng loạt vụ rò rỉ dữ liệu cá nhân quy mô lớn tại Việt Nam đặt ra câu hỏi về mức độ tuân thủ pháp lý của doanh nghiệp. So với chuẩn mực quốc tế như GDPR, hành lang pháp lý trong nước vẫn còn tương đối nhẹ về cả nghĩa vụ lẫn chế tài.
Những năm gần đây, Việt Nam ghi nhận nhiều vụ rò rỉ dữ liệu cá nhân quy mô lớn, từ các đường dây rao bán trái phép thông tin đến việc lộ hàng chục triệu tài khoản người dùng. Các sự việc này không chỉ gây thiệt hại về tài chính và uy tín mà còn phản ánh thực trạng đáng lo ngại về an toàn thông tin.
Về khung pháp lý, Luật An ninh mạng và Nghị định 13/2023 về bảo vệ dữ liệu cá nhân đã đặt nền móng quan trọng, trong đó có quy định báo cáo sự cố trong vòng 72 giờ. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cho rằng việc thực thi còn mơ hồ và chế tài chưa đủ sức răn đe so với hậu quả thực tế.
Dự thảo Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân được kỳ vọng sẽ thiết lập hành lang pháp lý ràng buộc hơn, với yêu cầu đánh giá tác động, đăng ký xử lý và mức phạt có thể tính theo tỷ lệ doanh thu. Đây là hướng tiếp cận gần với mô hình GDPR của Liên minh châu Âu, vốn được xem là một trong những chuẩn mực cao nhất thế giới.
Để giảm thiểu rủi ro, doanh nghiệp cần chủ động rà soát dữ liệu đang thu thập, xây dựng quy trình bảo mật, đào tạo nhân sự và hợp tác với chuyên gia an ninh mạng. Bên cạnh đó, vai trò của Nhà nước trong việc hoàn thiện luật, ban hành hướng dẫn cụ thể và thiết lập cơ quan giám sát độc lập là hết sức quan trọng.
Theo LIF Vietnam Chapter
Bài viết được biên soạn lại bởi LIFVietnam. Nguồn tham khảo: LIF Vietnam Chapter
